Thuật Đọc Tâm

[Thuật Đọc Tâm] – Chương 23

q9hlvhk

Thuật Đọc Tâm

Thanh Nhàn Nha Đầu

[Nguyên Phương|MaiKa]

Chương 23

Thẩm Dịch hơi ngẩn người, đôi môi đỏ rực vì nụ hôn kia của cô bỗng nở nụ cười dịu dàng, rồi anh nhẹ nhàng gật đầu, vòng tay xuyên qua đầu gối cô, mạnh mẽ bế thẳng cô lên, đi vào phòng ngủ của mình.

Chú mèo đi bên cạnh liên tục cọ người vào ống quần anh muốn gây chú ý, nhưng Thẩm Dịch cũng chẳng thèm để ý tới nó.

Tuy Thẩm Dịch hơi gầy, dáng người cũng ổn, nhưng xem ra cũng không phải người cường tráng gì, vậy mà khi nằm trong vòng tay anh cô lại có cảm giác an tâm không nói được thành lời, giống như bất luận có xảy ra chuyện gì, cô cũng sẽ được anh bảo vệ rất an toàn vậy.

Tô Đường đắm mình trong cảm giác an toàn và dịu dàng ấy, trong lòng bỗng nóng rực lên, cô chợt kích động nghiêng người hôn một cái thật nhẹ lên hầu kết anh.

Thẩm Dịch không chuẩn bị tâm lý chút nào, Tô Đường cảm giác được rất rõ khi môi mình vừa chạm nhẹ vào da thịt anh, thì Thẩm Dịch bỗng hít vào một hơi thật mạnh, người anh cũng run lên, bước chân nặng nề hơn hẳn.

Cánh tay đang ôm cô kia hơi run rồi trong nháy mắt anh xiết chặt cô hơn, Tô Đường nhanh chóng áp tai vào lồng ngực anh, dường như cô có thể nghe rõ tiếng trái tim ai đó đang đập rất dồn dập.

Không biết là anh bị cô dọa sợ hay đang xấu hổ, gương mặt vốn xanh xao của Thẩm Dịch giờ đây bỗng đỏ hồng một mảng từ trán kéo dài xuống tận xương quai xanh, anh cúi đầu trừng mắt liếc nhìn cô, Tô Đường mau chóng vùi đầu vào ngực anh, cười khúc khích.

Dường như sợ cô sẽ làm ra trò gì nữa, nên bước chân của Thẩm Dịch cũng nhanh hơn hẳn, vừa vào phòng ngủ anh liền thả bịch cô xuống giường, nhẹ nhàng thở ra một hơi, rồi nhào tới hôn một cái thật nhanh lên cổ cô coi như cảnh cáo.

Nụ hôn của Thẩm Dịch vẫn dịu dàng như thế, thậm chí khi cúi người xuống hôn cô anh còn rất cẩn thận tránh đè lên người cô, để cô không cảm thấy nặng người, nhưng dường như Tô Đường cảm thấy không được tự nhiên, cô né người sang, đưa tay đẩy đẩy bờ vai của anh, Thẩm Dịch hơi ngạc nhiên, anh vội ngẩng đầu nhìn cô.

Tô Đường chau mày, mím môi thật chặt, tất nhiên là đang nhịn đau, Thẩm Dịch thấy vậy thì mặt mày bối rối, cứng người không biết phải làm sao, vệt đỏ trên mặt cũng lập tức nhạt dần.

Tô Đường nhìn chăm chú gương mặt vô tội bối rối không biết làm sao của người trước mặt.

Trong phòng ngủ không bật đèn, nhưng tấm rèm lại được kéo ra hết, hiện tại đã gần năm giờ sáng nên trời cũng có chút ánh sáng, với khoảng cách như vậy, Thẩm Dịch khó khăn lắm mới thấy rõ khẩu hình miệng của cô.

“Tay anh đang đè lên tóc em ……”

“……”

Đối với Thẩm Dịch luôn tuân theo một lịch trình ngủ nghỉ mà nói tính đến hiện tại thì anh đã thức suốt đêm, đối với Tô Đường mà nói cũng là suốt đêm, cả hai thả lỏng tinh thần sau một đêm vật vã, cảm giác mệt mỏi vì say cũng bắt đầu xuất hiện.

Thẩm Dịch vừa rút cánh tay đè nặng vào tóc cô nãy giờ, Tô Đường liền lật người lại, nửa khuôn mặt vùi vào gối trong tư thế thoải mái nhất, mơ mơ màng màng mà ngủ luôn.

Lúc tỉnh lại lần nữa, trong phòng ngủ cũng chỉ có mình cô, với tư thế hình chữ bát nằm ngửa chính giữa chiếc giường king-size trông thật ngang ngược.

Tô Đường choáng váng đẩy chăn ra nhỏm người ngồi dậy, cô phát hiện mình vẫn đang mặc bộ quần áo trước khi ngủ, cuối giường chất đầy một đống chăn màn với màu sắc và hoa văn khác biệt, chắc hẳn là đồ Thẩm Dịch dùng hôm qua .

Tô Đường nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ treo trên tường, đã hơn một giờ chiều rồi.

Tối hôm qua giống như giấc mơ vậy……

Cửa phòng ngủ vẫn đóng, cánh cửa kính thủy tinh bị cô phá trước đây giờ đã được sửa lại, Tô Đường mơ màng nghe thấy tiếng máy hút khử mùi đang hoạt động, cô đi ra ngoài nhìn qua thì thấy Thẩm Dịch quả nhiên đang bận rộn trong phòng bếp, trên bếp có đặt một cái nồi, từng luồng khói trắng bay lên, phả ra một mùi thơm thoang thoảng của canh cá.

Thẩm Dịch đang đứng bên cạnh bồn rửa nhặt một mớ rau cải dầu, vừa quay sang thấy Tô Đường đi vào, anh liền ngẩng đầu nở nụ cười tươi với cô.

Tô Đường ngáp một cái, dụi dụi đôi mắt nhập nhèm vì buồn ngủ, nhìn người tinh thần phấn chấn trước mặt mà hỏi,“Anh mới ngủ được mấy tiếng thôi, không mệt à?”

Canh cá cũng đã thơm thế này rồi, vậy thì muộn nhất là mười một giờ kém anh đã dậy rồi, cho dù anh ngủ cùng lúc với cô, vậy thì cũng mới chỉ ngủ được sáu tiếng mà thôi.

Anh làm gì có sức mà nấu ăn chứ……

Thẩm Dịch đem mớ rau bỏ vào bồn rửa, rồi bật vòi nước rửa những bụi bẩn trên tay, anh lau tay vào tạp rề, lấy chiếc di động trong túi quần mặc ở nhà, cười đánh một dòng chữ khiến Tô Đường quẫn chí chỉ muốn chôn mặt vào trong chiếc nồi cá kia luôn.

— Mười giờ bảy phút bị em đá xuống giường sau đó thì không còn buồn ngủ nữa.

Tô Đường vốn muốn nói một lời xin lỗi rất nghiêm túc, nhưng vừa tưởng tượng ra cảnh anh to như vậy mà bị cô đạp ngã khỏi giường, liền cảm thấy hình ảnh ấy thực buồn cười, cô không nhịn được cười thật to, nhất thời không nói được lời nào.

Thẩm Dịch khoa trương nhăn mặt ra vẻ rất đáng thương, sau đó còn viết thêm một câu.

— Em thực sự muốn ngủ cạnh anh nữa không?

“Rất muốn, rất muốn……”

Tô Đường vừa cười, vừa nhanh chân chạy tới, kiễng chân lên hôn nhẹ vào má anh một cái coi như có thành ý, lúc này Thẩm Dịch mới cảm thấy hài lòng mà thả lỏng cơ mặt, lại nở một nụ cười tươi còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời ngoài cửa sổ.

Tô Đường chỉ chỉ bó cải dầu trong bồn rửa mà nói,“Em giúp anh nấu cơm bồi tội nhé.”

Thẩm Dịch lắc đầu.

— Sắp làm xong rồi, em đi đánh răng rửa mặt trước đã.

Nhìn thấy chữ “rửa” này, Tô Đường đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cô kéo mái tóc rối vòng qua trước vai, đưa lên mũi ngửi một chút, rồi lại nâng cánh tay lên ngửi chỗ tay áo, nghiêng đầu ngửi ngửi cổ áo.

Thẩm Dịch nhìn cô, cũng tiến tới ngửi ngửi đầu cô một chút.

Dáng vẻ chạy tới góp vui của anh khiến Tô Đường vừa bực mình vừa buồn cười, cổ chọc chọc vào trán anh mấy cái, rồi đẩy mái tóc xù đang đặt trên vai cô lùi ra,“Anh ngửi thấy gì chứ ?”

Thẩm Dịch nghiêm túc mà đánh chữ.

— Một bữa tiệc rất náo nhiệt.

Thấy anh nhận xét mùi rượu khó chịu trên người mình bằng một câu như vậy, cảm giác xấu hổ trong lòng Tô Đường tan biến không còn một mảnh, cô cười cười trừng mắt nhìn anh,“Đêm qua sao anh không đoán ra được?”

Thẩm Dịch nhoẻn miệng cười mỉm, giống như đang nhớ tới một câu chuyện gì đó rất buồn cười, mặc dù anh chỉ cười mỉm, nhưng ý cười trong ánh mắt lại nồng đậm giống hệt mùi thơm từ nồi canh cá, dù có che kín nắp vung cũng tỏa hương thơm lừng.

— Đêm qua nghe chừng còn quậy hơn bây giờ.

“Vậy sao anh không gọi em dậy, tốt xấu gì cũng phải để em tắm rửa xong rồi lên giường chứ, cả người đầy mùi hôi thế này dây ra giường thì rất khó giặt.”

Thẩm Dịch cười lắc đầu.

— Không sao, dì giúp việc sẽ xử lý được

Tô Đường mếu máo, thở dài một cái,“Hình như đêm qua em không chỉ lăn qua lộn lại trên giường, còn cọ cả vào người anh……”

Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật với anh mà trên người lại có mùi vị khó ngửi như vậy, Tô Đường không thể phủ nhận cảm giác thất bại trong lòng, dường như cô cũng hơi hiểu vì sao Thẩm Dịch lại để ý chuyện quần áo dơ của cô như vậy rồi .

Thẩm Dịch càng cảm thấy thất bại hơn cô mà gật đầu nhiệt tình.

— Ai đó đã thổi lửa lại không chịu trách nhiệm mà ngủ luôn ấy.

Tô Đường bất ngờ không kịp đề phòng, cô bật cười thành tiếng, ngay cả muốn thất bại cũng không thể thất bại được.

“Anh cứ tính đầy đủ tất cả những tổn thất đêm qua mình phải chịu đi, em đi tắm qua một lượt, lúc ra sẽ theo giá mà bồi thường, tuyệt đối không quỵt nợ.”

Tô Đường nói xong đang định đi, liền bị Thẩm Dịch cản lại.

Lúc Thẩm Dịch cúi đầu gõ chữ thì hơi chau mày, vẻ mặt trông có vẻ như rất lo lắng.

— Em đã chưa ăn gì mười mấy tiếng rồi, lượng đường trong máu giờ đang rất thấp, bây giờ mà đi tắm thì sẽ rất đau đầu, ăn cơm xong nghỉ một lúc rồi hãy tắm.

Tô Đường cười coi như không sao, có lẽ Thẩm Dịch chưa bao giờ trải qua cảm giác sau một ngày dài ngủ nướng tỉnh dậy đi tắm với cái bụng rỗng rồi mới kiếm ăn là như thế nào, nhưng cô thì có, hơn nữa cũng không phải chỉ một lần.

Tô Đường lựa lời mà nói để Thẩm Dịch có thể dễ dàng chấp nhận nhất,“Không sao đâu, người Pháp thường có thói quen tắm vào sáng sớm, người Mĩ chẳng phải cũng thế sao?”

Thẩm Dịch hơi do dự, mi tâm chau lại nhìn rõ thấy vài đường, anh nhìn cô thật lâu, mím chặt môi, rồi chậm chạp đánh vài chữ bằng điện thoại.

— Nếu em thật sự xảy ra chuyện gì đó trong phòng tắm, thì không thể gọi anh tới cứu được .

Trong lòng Tô Đường bỗng nặng trĩu.

Thẩm Dịch dịu dàng nuông chiều khiến cô sắp hư rồi, cô gần như đã quên mất vì sao anh lại chăm sóc cô chu đáo như vậy……

Thẩm Dịch thấy nụ cười trên môi cô nhạt dần thì vội vàng cúi đầu viết thêm một đoạn.

— Nếu em vẫn muốn tắm, thì trên đầu tủ lạnh có gói bánh quy, anh pha cho em ly sữa nóng, em ăn một ít rỗi hay đi tắm, nhiều nhất là nhịn hai mươi phút nữa, được không?

“Không cần.” Tô Đường nhanh chóng lắc đầu, cô chỉ vào nồi canh cá trên bếp,“Em muốn giữ bụng ăn cơm anh làm, ăn no rồi sẽ tắm. Anh dọn đồ trước đi, em đánh răng rửa mặt xong, sẽ vào giúp anh.”

Thẩm Dịch hơi ngẩn người, thả lỏng mi tâm, cười khẽ gật đầu.

Thẩm Dịch còn chưa kịp đút di động vào túi, chiếc di động liền rung lên trong tay anh.

Có người gọi điện cho anh.

Trên màn hình hiển thị một dãy số lạ, không có tên người gọi.

Thấy Thẩm Dịch không định bắt máy, Tô Đường vội hỏi,“Có cần em nghe giúp không?”

Thẩm Dịch cười lắc đầu, vẫn không bắt máy.

Tô Đường hơi tò mò,“Anh biết ai gọi à?”

Cùng lúc Thẩm Dịch lắc đầu, đối phương cũng tắt điện thoại, tốc độ rất nhanh, giống như người ở đầu dây bên kia đang đứng ngay bên cạnh thấy anh lắc đầu vậy.

Nhớ tới trò đùa dai đêm qua, Tô Đường vẫn cảm thấy có chút áy náy mà đau lòng, “Chút nữa em giúp anh qua phòng chăm sóc dịch vụ khách hàng, xem có thể ngừng dịch vụ gọi thoại hay không, chỉ giữ lại dịch vụ tin nhắn và gọi đồ thôi, để tránh môi giới lung tung gọi điện tới làm phiền anh.”

Thẩm Dịch lắc đầu, lại mở ứng dụng ghi chú trong điện thoại lần nữa, mỉm cười mà gõ chữ.

— Người thực sự có chuyện tìm anh sẽ không gọi điện cho anh, mấy dãy số lạ này hầu như đều là nhân viên tiếp thị gọi cả. Thỉnh thoảng có thể nhìn thấy di động báo tin có cuộc gọi đến, cũng cảm thấy rất thú vị.

Dường như Thẩm Dịch thật sự hứng thú với chuyện này, nhưng Tô Đường lại cảm thấy đau lòng hơn ,“Vậy anh xóa số em khỏi danh sách chặn đi, dăm ba ngày em sẽ gọi điện tới cho anh.”

Thẩm Dịch hơi ngạc nhiên, Tô Đường đang định giải thích cho anh hiểu “dăm ba ngày” là gì, liền nhìn anh có chút oan ức gõ một câu bằng điện thoại.

— Anh không cho số em vào danh sách chặn.

Tô Đường còn oan ức hơn cả anh, cô dở khóc dở cười lườm anh,“Vậy anh cài đặt số em ở chế độ gì, cả ngày hôm qua em cứ gọi cho anh là lại báo số máy quý khách vừa gọi hiện đang không liên lạc được.”

Thoáng cái Thẩm Dịch nở nụ cười tinh ranh như trẻ con.

— Đó là nhạc chuông điện thoại của anh.

“……”

Tô Đường tới phòng vệ sinh dành cho khách rửa qua mặt mũi, cuộn mái tóc đằng sau thành búi, lúc quay lại phòng bếp thì Thẩm Dịch đã xử lý xong tất cả nguyên liệu nấu ăn, Tô Đường xắn tay áo làm trợ thủ cho anh, tốc độ nấu cơm của Thẩm Dịch rất nhanh, tay nghề thành thạo, tuyệt đối không giống một người sẽ rằn vặt khiến mình bị bệnh dạ dày nghiêm trọng như vậy.

Xào xong món ăn, Thẩm Dịch tắt máy khử mùi, anh cởi tạp dề, lấy di động ra gõ một câu cho cô đọc.

— Em cứ ăn trước đi, anh đi thay quần áo cái đã.

*****

[Phư] : Sự dịu dàng của anh Thẩm luôn khiến mình nhớ tới Vương Lịch Xuyên, cái tình yêu vô cùng nhẹ nhàng và bình thường của anh Thẩm, rất ngọt nhưng lại dịu chứ không ngấy y như một tách capuchino ngày đông lạnh.  Đây đích thực là tình yêu của những con người trưởng thành trong xã hội phức tạp này. 

Truyện hơi khó nên mình edit và đăng chậm nhưng không drop đâu nhé ^_^ mình làm đến chương 37/65 rồi các cậu ạ, edit xong là post liên tục luôn ấy 😀

Advertisements

27 thoughts on “[Thuật Đọc Tâm] – Chương 23

  1. chuẩn của LX luôn ấy, lâu rồi mới dc gặp 1 bộ LX như vậy
    LX có nhiều tình tết đọc lại cả chục làn mà lần nào cũng khóc
    mong rằng truyện này, nam chinh sẽ k ngược nhiều như vậy

    Số lượt thích

Hãy nói lời yêu thương nhau đi ~ ♥ ~ (づ  ̄ ³ ̄)づ~(‾▿‾~) ლ(¯ロ¯ლ) ╮(╯_╰)╭ (╰_╯) (ノಠ益ಠ)ノ (╬ ̄皿 ̄)凸| Σ( ° △ °|||) |✿◕ ‿ ◕✿ (◡‿◡✿) (✿◠‿◠) ≥^.^≤ (>‿◠)✌ ≧✯◡✯≦✌ ≧◠◡◠≦✌≧’◡’≦ =☽ ≧◔◡◔≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧❂◡❂≦ ≧^◡^≦ ≧°◡°≦ ^.^ ( ᵔᴥᵔ ) (♥‿♥) (◙‿◙) ^( ‘‿’ )^ (^‿^) (●^o^●) 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰) (ಠ_ృ) (ಥ_ಥ) (v_v) |(>‘o’)> ^( ‘-’ )^ <(‘o’﹏<)o | (●´ω`●) (• ε •) (✖╭╮✖) o(╥﹏╥)o (`・ω・´) ❤️

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s